Ngồi nghe giảng và chép bài. Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô. Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.
Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú.
Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt. Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc.
Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân. Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ. Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không.
Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Mỗi con người trong Loài Người. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.
Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát. Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng.
Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người. Cơ bản là không muốn lắm.
Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn.
Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh.
Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể.