Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Thất vọng, tụt giá rồi. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau.
Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ.
Rất rối rắm và hoang mang. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc. Như một con rết hoặc như một con rắn.
Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu. vì không phải không có lúc chỉ là trò chơi đồ hàng ngô nghê của những đứa trẻ bố mẹ hành nghề luật
Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Cái đó, chúng đưa ra không khó. Trẻ con hay người lớn.
Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn.
Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được. Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì. Cần quái gì sự thật và lí do.
Hôm nay chị bạn ra viện. Đừng thuyết giáo vô ích. Ngôn từ không có gì mới.
Tất cả mãi mãi là tất cả. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa. Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách.
Mất mất người kể chuyện. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc. Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi.