Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Không biết thanh minh thế nào. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì.
Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Cười vui cho dễ sống. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết.
Tất nhiên là họ không có ác ý rồi. Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích.
Chúng tôi làm theo luật. Có người cúi mặt bấm di động. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn.
Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc.
Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có). Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều.
Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. - Rất tiếc là không thể, thưa ông.
Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết.
Bởi bạn là người sòng phẳng. Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt. Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài.
Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ.