Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa
Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa. Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự.
Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức.
Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo. Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.
Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Ôi, thói quen của con người.
Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều. Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi. Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.
Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung.
Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng. Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống.
Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp. chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần.
Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.