Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Mẹ, tôi và một người quen.
Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Có thể nó đủ để những người chớm đua đòi hiện sinh trở về những giá trị đạo đức đích thực khi những tình yêu thương mới đến với họ.
Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Bịt tai lại, im lặng, là xong.
Cậu em hướng dẫn tận tình. Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa. Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được.
Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại.
Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết.
Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm. Đó là hạn chế của bạn. - Tôi rất mừng vì điều ấy.
Chẳng có cái gì đập. Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết. Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ.
Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì.
Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình. Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời.