Hãy nói rằng: Xin lỗi, tôi phải đi vệ sinh. Thật là khó khăn và rắc rối. Ngày trước nói dân phương Đông da vàng, ngày nay phải là người châu Á (Asian).
Cậu bé sẽ nhận được tiền huê hồng khi bán được sách. Sai lầm chưa từng có! Vì quá xúc động nên tôi không sao điều khiển được cái ghế, và bởi thế nên nó cứ quay vòng vòng. Một người hỏi George: Ông nghĩ gì về những bác sĩ ngày nay?.
Tôi đã nói mặt trái của vấn đề, những điều ngoài dự đoán. Nhưng thậm chí ngay sau khi đặt câu hỏi với những người phỏng vấn, bạn lại càng phải lắng nghe nhiều hơn nữa. Họ chỉ cần tôi có mặt ở đó là đủ.
Xin thưa, tôi chẳng có tà thuật gì cả ngoài những bí quyết nho nhỏ. Thành công tốt đẹp, tôi đã tạo ra những tiếng cười rôm rả. Và thất vọng cho chính bản thân tôi.
Cả Bob Woolf lẫn Herb Cohen đều có một nguyên tắc chung: Phải tạo nên những chiến thắng thật sự. Các thầy cô giáo rất quen thuộc với điều này. Chúng cho thấy bạn ở thế chủ động, bạn có trình độ cao, bạn am hiểu nhiều thứ, và nhất là chứng tỏ bạn đã có nghiên cứu ít nhiều về ngành nghề này.
Harvey cũng đồng ý về tầm quan trọng của sự lắng nghe. Tôi thật sự không biết cái nào đáng nhớ hơn 91 từ you know hay nội dung cuộc gặp gỡ. Nào bây giờ thì hãy trở lại Những phương pháp vàng của chúng ta.
Một dòng ký ức về người cha thân yêu như dòng thác trào về. Đó là tiếng đầu tiên và cũng là tiếng cuối cùng mà tôi nói. Nếu bạn tìm thấy một vấn đề cuốn hút bạn, hãy cố gắng làm sao cho người đang nghe bạn cũng bị lôi cuốn theo.
Và tôi không biết nên chọn đề tài nào để nói… Tôi đã thành công khi trò chuyện với họ trong một không khí thoải mái. là một diễn giả có kiến thức sâu rộng, luôn thu hút toàn bộ sự chú ý của khán giả như thể ông có phép thuật.
Cậu bé đã hoàn tất cuộc mua bán bằng một câu hỏi chắc như đinh đóng cột: Ông muốn đặt những quyển sách này ở đâu, thưa ông? Sau đó thì Jack bán được thêm nhiều cuốn nữa, một thành công ngoài sự mong đợi. Không có âm nhạc, không có giọng nói của phát thanh viên, không có những tiếng bit, chỉ có nó được quyền truyền qua làn sóng. Không may hầm mỏ bị sập.
Sam kể cho khán giả nghe về một thời niên thiếu cơ cực, về người cha nghiêm khắc luôn muốn anh trở thành một thầy giáo. Anh ta nhào đến cái micro: Thưa quý vị, trước khi quý vị ra về… Xin một tràng vỗ tay cho… anh bạn tốt của tôi: Larry King! Tuy vẫn không thể nhìn thấy rõ hơn, nhưng nhờ nó ít ra có thể đoán được tên cầu thủ.