Đó là một trong những lý do chính mà tổng thống Clinton lúc còn đương nhiệm xuất hiện trên đài truyền hình MTV. Có thể là nhờ giọng điệu nghe đã buồn cười lẫn cách nói tỉnh như không của George. Hãy nghĩ đến nó như một điều thú vị mà cuộc sống mang lại một nghệ thuật với vô vàn bí ẩn chưa ai khám phá hết.
Ở Hope, nỗi ám ảnh không là một chủ đề cụ thể mà là phong cách cụ thể - trả lời mọi câu hỏi hết sức gượng gạo. Chỉ còn một việc nữa… Và ông sẽ từ chối lời mời của tôi, chắc chắn như thế.
Đôi mắt trố lên đầy háo hức, đôi tai chăm chú lắng nghe mọi âm thanh phát ra từ đài. Về yếu tố thứ tư có một óc khôi hài thì Nixon không có. Không may là trò đùa này lại thành công ngoài sức tưởng tượng.
Chưa kể đến việc người nghe cảm thấy vô cùng nhàm chán. Boom-Boom rất hài lòng, ông ta chờ tôi ở xe và nhìn tôi với đôi mắt nhấp nháy: Chào chàng trai! Anh tuyệt lắm! Lúc ấy chưa có điện, chưa có radio hay truyền hình mà chỉ có những cơn dịch bệnh hoành hành không thuốc chữa.
Sau đó chúng tôi lấp vào chương trình với những cuộc điện thoại từ các thính giả. Lúc đó, tôi là người duy nhất đang có mặt trong đài. Và thay vì chỉ thông báo cho mọi người biết điều này, chúng tôi lại bày ra một kế hoạch phá phách và nói với họ rằng gia đình Moppo đã ra đi còn Moppo thì… đã chết.
Nếu không đủ chỗ ngồi thì linh động tổ chức tiệc đứng (buffet). Xưa kia, trong một xã hội hay tranh chất và với những con người thích sống đơn lẻ, câu này có vẻ được ưa chuộng. Đây là một đài phát thanh nhỏ nằm trên đại lộ thứ nhất ở Washington.
Nhiều người nói tiếng Anh có thói quen dùng hoài hai từ you know (bạn biết không). Tiếp theo đó là những câu trả lời chỉ với một từ. Mọi người dường như ai cũng có lần phàn nàn về hội họp.
Thậm chí nó còn phá vỡ những ấn tượng tốt đẹp mà trước đó bạn đã cố công tạo dựng. Thầy đang sai lầm đấy ạ. Hoặc là: - Có lẽ tôi đã không hiểu kỹ vấn đề lắm.
Tôi chắc chắn rằng người ta sẽ vui vẻ khi nói về nó. Nhất là khi bạn chẳng có liên quan gì đến một đề tài nào đó đang được bàn tán. Trái lại đối với một người có năng lực và đầy tự tin thì cuộc phỏng vấn ấy là một cơ hội hiếm có để tiếp xúc với ông chủ sau này, để biết nhiều hơn về công ty.
Nhưng nếu có tính háo hức tìm tòi và biết lắng nghe người khác, bạn sẽ học hỏi được nhiều điều ở ngay nơi bạn sống. Trái lại, việc phân ưu sẽ nhiều hơn nơi tang lễ. Tôi nghĩ rằng các bạn cũng cảm thấy như vậy.