Nếu kể về việc bạn đã tức điên lên như thế nào khi người nhân viên ở ga xe lửa không chịu giúp bạn chỉ vì anh ta đã hết ca làm, anh ta còn bảo bạn hãy chờ người khác giúp, tức là bạn đang châm ngòi cho một cuộc trò chuyện có nguy cơ… không bao giờ kết thúc. Hãy quay sang người đối diện và tìm hiểu về họ: Còn bạn thì sao, Mary? Bạn làm việc ở đâu?. Hãy chỉ nên nói những nét chính yếu, cắt xén và cô đọng lại câu chuyện dài lê thê của bạn.
Thời gian là tiền bạc. Xin thưa, tôi chẳng có tà thuật gì cả ngoài những bí quyết nho nhỏ. Nếu là người lãnh đạo, bạn phải quán xuyến mọi thứ và một trong những vấn đề quan trọng là phải tạo một mối quan hệ tốt với cấp dưới.
Chúng cho thấy bạn ở thế chủ động, bạn có trình độ cao, bạn am hiểu nhiều thứ, và nhất là chứng tỏ bạn đã có nghiên cứu ít nhiều về ngành nghề này. Cái chính là nó sẽ giúp bạn nói một cách tự tin và hiệu quả. Tất cả những điều thú vị đó diễn ra không chỉ nhờ những gì tôi nói, mà nhờ vào việc tôi biết lắng nghe.
Mấy ai biết rằng đã có những lúc tôi chẳng biết nói cái gì… Thời tiết không khá lên nhưng thang máy đã hoạt động lại. Một là, giúp bài nói trở nên thuyết phục hơn.
Không phủ nhận thực tế. Vị khách té cái rầm ngay giữa phòng thu, bởi ông là một linh mục Catholic. Đôi khi chỉ cần nhìn vào bức tranh minh họa là ta đã hiểu ngay những vấn đề phức tạp, rắc rối.
Chắc do ông không có năng khiếu. Có thể bạn thấy chán ngấy và bực bội, nhưng hãy kiềm chế sự bực bội đó lại, và chớ có nói với ai trong cuộc họp là: Tôi chưa từng nghe ai phát biểu mà ngốc nghếch đến như vậy!. Đặc biệt là khi người trò chuyện với bạn không có chuyên môn như bạn, lúc này tốt nhất hãy dùng ngôn ngữ không chuyên biệt, rõ ràng và dễ hiểu.
Một người rất nhạy bén và luôn quan tâm sâu sắc đến những câu chuyện kể, những suy nghĩ cảm xúc của các vị khách mời. - Cậu có biết sau bữa tiệc thì Jeanerre luôn hát vài bài không? Sam đứng trên sân khấu nhưng người ta có cảm tưởng như anh đang ngồi trên hàng ghế khán giả vậy.
Bob Hope cũng khiến tôi thất vọng với lý do tương tự. Tôi nghĩ phong cách nói của tôi có nét tương đồng với phong cách của Cavett. Ai từng trò chuyện với tôi chỉ trong vài phút đều biết ít nhất hai điều về tôi: 1/ Tôi đến từ Brooklyn, và 2/ Tôi là người Do Thái.
Tôi nhấc máy lên và nghe thấy tiếng lách cách nhịp nhàng cùng giọng nói của một chàng trai trẻ: Xin chào anh Larry, câu lạc bộ Rotary đây. Tuy không điều khiển được nó nhưng chúng tôi đã bình tĩnh chiến đấu với nó. Tôi cười méo xẹo, còn chàng phi công thì vẫn chủ trương im lặng là vàng.
Tuy không điều khiển được nó nhưng chúng tôi đã bình tĩnh chiến đấu với nó. Cuối cùng, có thể khẳng định dạng câu hỏi giả định này có rất nhiều tác dụng. Những đồng nghiệp sẽ nghĩ gì? Họ không thể đánh giá cao bạn được.