Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm. Bố bảo: Đáng xem thật. Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp.
Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình.
Sáng nay chép bài một tí. Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu.
Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.
Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có.
Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?. Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi.
Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi.
Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?. Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.
Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi.
Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì. Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ.