Sec Mỹ

Chồng yêu lạnh nhạt, bà xã đi làm bị quản lý nhiều lần dí phê quá nghiện luôn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi.

    Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn. Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.

    Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức.

    Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.

    Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Đừng lỡ nhiều là được.

    Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Mẹ, tôi và một người quen. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu.

    Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi. Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng. Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn…

    Không gì tự nhiên sinh ra. Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa.

    Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi. Một pho tượng im lìm.

    Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười. Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap