Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng. Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm.
Mai đi học về phải cạo râu. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng.
Nhưng mà tôi ươm mầm. Có người ngửa mặt trông trời. Chỉ nói phòng làm bằng gỗ theo kiểu Phần Lan.
Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Đừng nhầm bạn với tôi. Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất.
Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng. Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm.
Nhưng bác ta không tin. Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Không phải là rứt tung.
Tôi đang viết với tư cách một thiên tài. Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ. Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên.
Là đàn bà, cuối cùng thì việc chấp nhận sự sắp đặt của một người mẹ đầy kinh nghiệm và những mối quan hệ trong ngành là một điều hợp lí. Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn. Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa.
Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân.
Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn.