Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.
Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng.
Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc.
Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng. Bố xuống đường đi bộ về trước.
Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Tôi ngồi như tượng đá.
Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản. Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.
ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình.
Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Đó là làm cho mỗi con người đều mang sứ mệnh đó. Chúng tôi đi thay quần áo.
Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài. Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm.
Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh. Hoặc về sau mới lí giải được. Đầy là lần vỡ giấc thứ ba hay thứ tư gì đó trong đêm.