Công việc của hãng chúng tôi có từng mùa. Sao đối với bạn trăm năm của bạn, bạn không biết vì nể như vậy? Lần sau, nếu món gà chiên vừa ăn, bạn nên nói cho bà nhà hay, cho bà biết rằng bạn biết thưởng thức món bà làm; bạn nên tỏ ra rằng "món bạn ăn đó không phải là cỏ khô", và luôn tiện bạn đừng nên tiếc lời, mà nên thêm cho bà biết là bà rất cần cho hạnh phúc của bạn. Triết gia John Dewey nói: thị hiếu mạnh nhất của nhân loại là thị dục huyễn ngã.
Một đứa con nít ban sơ học cũng không bao giờ lầm lẫn như vậy. Mặt khách hàng tươi như hoa. Chỉ những đại tướng thắng trận mới có thể đòi làm nhà độc tài được.
Họ lo cho việc làm ăn ư, bị chủ rầy ư, khó ở ư, lỡ xe ư, thì mới về tới cửa, họ đã quát tháo rồi. Và mong người khác biết đến những ý tưởng, nhu cầu, ước vọng của ta. Nhưng ông Disraeli đã khôn ngoan mà chịu an phận.
Nhờ trí nhớ kinh dị đó mà Jim Farley đi cổ động đắc lực cho ông Franklin D. Không phải anh ấy diễn kịch đâu. Cho nên người ta trốn mày hết: không ai chỉ bảo chi cho mày hết, vì vô ích.
Không! Ai kia thì xử sự như vậy, chứ ông Schwab thì không bao giờ. Phần đông chúng ta đầy thành kiến và thiên vị. Không có một cuộc thách đố như vậy.
Vậy đứa nhỏ muốn gì? Chẳng cần phải là nhà trinh thám đại tài cũng đoán được. Bạn chỉ cần áp dụng những phương pháp thu phục cảm tình của một con vật mà cả hoàn cầu không ai không thương mến. Nhưng không bao giờ tiếc sự hy sinh đó hết, vì như lời chàng nói với chúng tôi: "Nhà tôi không được khán giả vỗ tay khen nữa, nhưng đã có những lời khen ngợi của tôi bù lại.
Trong cuốn "Ký ức cuộc đời sống chung với Maeterlinck", bà Georgette Leblanc kể chuyện một sự thay đổi dị thường trong đời một cô bé nước Bỉ. Trong những lớp học của tôi, đã được nghe vài y sĩ công nhận lời đó. Thỉnh thoảng ngưng đọc để tự hỏi nên thi hành mỗi quy tắc ra sao và vào lúc nào? IV.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi được gặp một nhà thực vật học và ông ấy nói chuyện nghe muốn mê. Một đứa con nít ban sơ học cũng không bao giờ lầm lẫn như vậy. Ông Wesson nghe lời, ba ngày sau trở lại, vâng theo chỉ bảo của nhà chế tạo, về nhà vẽ theo ý ông ta.
Rồi ông khen không ngớt miệng: "Thiệt tuyệt; chỉ cần ấn cái nút là xe chạy, chẳng khó nhọc chút chi hết. Cha biết nếu con có nghe được những lời cha thú với con đây thì con cũng chẳng hiểu chi. Tôi đã chứng tỏ rằng ông ấy lầm.
"Chúng ta hiện tại ra sao, và chúng ta có thể trở thành một người ra sao, hai trạng thái đó khác nhau xa lắm, cũng như một người chập chờn nửa thức nửa ngủ, so với một người tỉnh táo hẳn hoi vậy. Đành hủy tờ giao kèo, chớ biết sao bây giờ! Em sẽ thiệt 2. Tôi ở Alger được đúng hai mươi bốn giờ đồng hồ.