Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc. Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng. có đứa nói bệnh viện này chữa cho bộ đội rồi mới đến lượt dân
Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo.
Hoặc biết nhưng không rõ. Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi.
Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua. Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn. Mới dám nửa đùa nửa thật như thế.
Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to.
Nghĩa là không đứng trên người khác. Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin. Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói.
Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Cần quái gì sự thật và lí do.
Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Ông viết tất cả, không sửa chữa. Cả buổi tôi mời anh chàng ba cái kẹo nữa, anh ta từ chối cái cuối cùng.
Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ.
Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Nhưng ta không cho nàng nói. Tất cả mãi mãi là tất cả.