Tôi muốn nói gì? Tôi xin hỏi bạn câu này: Có khi nào bạn làm việc trối chết, hoàn thành đầy đủ những "việc phải làm" trong danh sách, nhưng vào cuối ngày bạn vẫn cảm thấy không thỏa mãn không? Lý do là bạn đã làm tất cả những gì cấp bách và đòi hỏi bạn chú ý trong lúc đó, nhưng bạn quên làm những gì quan trọng, những gì sẽ có ảnh hưởng lớn về lâu về dài. Cần có điều gì để bạn cảm thấy mình được yêu mến - bởi con cái, vợ hay chồng, cha mẹ, hay bất cứ người nào quan trọng đối với bạn? Nhưng kinh nghiệm cuộc đời dạy mỗi người chúng ta một hệ thống đánh giá riêng cho mình trong việc coi cái gì là đau khổ, cái gì là hạnh phúc.
Quán triệt được bài học này sẽ cho bạn những nguồn lực vô biên để bạn tăng trưởng và cống hiến. Hãy trung thành với quyết định của bạn, nhưng biết mềm dẻo trong các phương pháp. Tìm ra đâu là những giá trị bạn đang có và xếp chúng theo thứ tự quan trọng.
Yếu tố thứ hai là các câu hỏi chúng ta nêu lên. Chúng ta cần nhớ rằng yếu tố bất ngờ thích thú là một cảm nghiệm rất sung sướng mà con người có thể có. Những người như thế bị tê liệt vì sợ rằng họ không biết cụ thể phải làm thế nào để biến đổi các ước mơ của mình thành hiên thực.
Họ chỉ biết mình đang bị tấn công bởi những cảm xúc và cảm giác tiêu cực. Nếu có ai đó gí súng vào đầu chúng ta và nói, "Mày phải bỏ tình trạng ủ rũ này và bắt đầu cảm thấy vui vẻ ngay bây giờ", chắc hẳn không ai là không tìm hết cách để thay đổi tâm trạng của mình lúc đó. Nếu điều đó lại xảy ra luôn luôn giống nhau mỗi khi bạn cảm thấy đau khổ hay sung sướng, thì bạn có thể chắc chắn là não của bạn sẽ xác định đó là nguyên nhân của cảm giác.
Họ thường tập trung vào khía cạnh xấu nhất của tình huống và như thế nó gây ra cho họ sự sợ hãi và thất vọng. Điều này nghe ra có vẻ quá đơn giản, nhưng bạn hãy nghĩ đến nó. Nếu bạn chất vấn một điều gì đủ mức, rốt cuộc bạn sẽ bắt đầu nghi ngờ điều ấy, Nhiều năm trước, tôi đã có cơ hội hiếm hoi với quân lực Mỹ và những thành công to lớn của tôi đã đưa tôi tới làm việc với cơ quan CIA.
Không phải chính thực tại thúc đẩy chúng ta, mà là nhận thức của chúng ta về thực tại. hay cần bỏ hút thuốc. Ông nói họ có thể góp phần trong việc khôi phục lại nước Nhật nhờ phát minh linh động của ông và thuyết phục được 5,000 chủ hiệu ứng trước số vốn ông cần.
Nếu bạn không bị giới hạn về tài chánh, bạn muốn có những gì? Bạn muốn làm những việc gì? Nếu có một bà tiên xuất hiện trước mặt bạn và sẳn sàng cho ngay điều bạn ước, bạn sẽ ước những gì nhiều nhất trên đời? Lời nói lung lay, gương bày lôi cuốn. Mùi vị của thuốc bắt đầu làm anh buồn nôn.
Bạn không thể trốn tránh nó; không thể gạt bỏ nó; không thể coi thường nó hay ảo tưởng về ý nghĩa của nó. Trước hết, bạn hãy viết ra bốn hành động mà bạn cần thực hiện nhưng bạn đã trì hoãn trước đây. Triết lý của tôi là, "Giết chết con quái vật ngay từ trong trứng nước".
Khoa điều khiển liên tưởng não bộ cho chúng ta sáu bước thực hiện để thay đổi lối cư xử của mình bằng cách phá vỡ những khuôn mẫu vô hiệu hóa chúng ta. Điều gì đang ngăn trở bạn? Chắc chắn bạn đã muốn đề ra những mục tiêu ngay cả trước khi đọc cuốn sách này. Chỉ cần quyết định thời điểm hoàn thành những mục tiêu đã đủ để khơi dậy tất cả sức lực bạn có để biến quyết định của bạn thành thực tại.
Bạn hãy khai thác kho kinh nghiệm vô tận trong văn chương, tiểu thuyết, các truyện thần thoại, thi ca và âm nhạc. Mỗi ngày khi bữa ăn tối, cha ông luôn hỏi ông, "Leo, hôm nay con đã học được gì?" Leo phải trả lời và phải có câu trả lời chất lượng. Thiên nhiên cần 500 năm để tạo ra 3 centimet đất màu, thế mà hiện nay cứ 16 năm chúng ta làm mất đi 3 centimet.