Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại. Ngươi thấy đó, khu rừng này nơi nào cũng bị bao phủ bởi những tán lá rậm rạp. Chúng nở ra hàng trăm cây, đủ mang lại may mắn quanh năm.
"Cây Bốn Lá thần kỳ dĩ nhiên mọc lên từ lòng đất. Chắc là món tiền thừa kế đó lớn lắm phải không? Hắn cũng như ta đều biết Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc ở đâu.
Cả ngày hôm đó, anh lang thang khắp khu rừng với những suy nghĩ bi quan như thế. Hai chàng hiệp sĩ mỗi người đều đi theo con đường riêng của mình. Anh đứng thẫn thờ ra đó mà suy nghĩ.
- Dĩ nhiên ta không biết nhiều về nó nhưng ta cũng biết một đôi chút. Anh ta sống chán nản, cô đơn, dằn vặt trong lâu đài của mình từ đây đến cuối đời. Nott ngồi xuống bên bờ hồ uống một ngụm nước trong khi con ngựa đen uống lấy uống để dòng nước trong lành.
Và điều này mang lại cho chàng một cảm giác dễ chịu, làm cho chàng ít còn phải bận tâm lo lắng về những điều khác nữa. Nắm được bí mật tạo ra sự may mắn, tôi sẽ tiếp tục chinh phục những thử thách khác và tạo nên may mắn cho mình và cho mọi người. Chàng điều khiển con ngựa bạch mã chạy từ từ về nơi có mảnh đất của mình.
Ngay mai, theo giấc mơ của Sid, Cây Bốn Lá thần kỳ, loài cây mang lại sự may mắn vô tận sẽ mọc lên trong khu rừng Mê Hoặc. Ngày cứ tàn dần nhưng vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra. Ta là nô lệ cho nước của ta.
Vấn đề là ở chỗ hầu hết mọi người đều nghĩ rằng may mắn sẽ đến với họ mà họ không cần phải làm bất cứ điều gì cả. Ông ta là một phù thủy bậc thầy tính tình nghĩ hiệp và rất giỏi các phép thuật cùng với kiến thức uyên bác nên rất được mọi người xa gần nể phục, kính trọng. Sid lên ngựa chạy thẳng đến giữa rừng.
Chàng dường như quên mất sự hiện diện của mụ phù thủy hắc ám khuya hôm qua. - Xin ngài đừng tức giận! Có phải là ngài nói rằng chưa từng có một cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này phải không ạ? - Có chắc là ông đang không nói dối ta không? Hay là ông đã nói với gã Sid - hiệp sĩ áo trắng cưỡi con bạch mã - về cái cây đó rồi!
Cho dù khi mọi việc dường như đã được hoàn tất, nếu ta có một thái độ đúng đắn, luôn sẵn lòng muốn biết liệu có còn việc gì khác cần làm nữa không, thì sẽ luôn có một dấu hiệu chỉ cho ta biết điều ấy. Nếu chúng không hát, nước trong hồ sẽ không bay hơi, và nếu nước không bay hơi thì hồ sẽ bị ngập nước, và nếu hồ quá đầy nước gây ra ngập lụt thì rất nhiều cây cối, hoa quả, và sinh vật trong rừng sẽ bị chết. Và nó đã mỉm cười với cậu chứ không phải với tôi.
Bàn tay ông đang chuẩn bị sập cái cửa đá ngăn cách ông với thế giới bên ngoài, thế nhưng ông vẫn trả lời Sid: Merlin nghĩ rằng sẽ có nhiều người hơn nữa. Ta phải nhắc lại, ngươi có biết là mình đang đánh thức những bông hoa ly xinh đẹp của ta không? Giờ đang là giờ ngủ trưa của chúng.