Để đỡ tình cờ lặp lại. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm.
chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái.
Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì. Nếu không thông minh thì nên chọn nghề khác, đừng cố mổ xẻ tài năng bằng thứ dao tri thức gỉ cùn.
Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.
Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác. Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Rồi lại đây ngủ bên em.
Bình thản và mệt mỏi. Nhưng lại muốn súc tích. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười.
Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm. Nghe nhiều rồi thấy điếc tai.
Tiếp theo thì còn tùy. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn.
Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.
Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn.