Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ.
Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí.
Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được.
Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài. Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình.
Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống.
Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết. Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.
Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu.
Người lớn thì thật xa lạ. Rồi lao đầu vào sáng tác. Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm.
Chẳng ai bóc lột ai cả. Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.
Giọng mẹ bắt đầu ướt. Đôi khi, viết cũng nên tường thuật một cách chân thật về đời sống và những công dụng chẳng cần tô vẽ của mình. Tôi cho ông thời hạn ba ngày.