Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả.
Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết). Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài. Bạn lại nhắm mắt làm tí ngủ nữa.
Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình. Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết. Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống.
Lần sau rút kinh nghiệm nhé. Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa. Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề.
Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn.
Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược.
Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời. Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới. Sống là gì nếu không có khoái cảm.
Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình. Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí).
Chẳng có gì đáng bực cả. Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại.
Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Không trình bầy nữa.