Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Căn nhà chắc sẽ trầm đi. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết.
Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm. Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại. Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi.
Nhưng đặt mục tiêu rồi. Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân.
Em bảo thế thì con phải gọi điện về. Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Cái này không rõ lắm.
Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu.
Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy.
Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang. Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này.
Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.
Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật. Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ. Tôi kém nhất khoản này.
Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Nỗ lực đầu tiên và cuối cùng của con người cũng chỉ là để hai nhà này bắt tay nhau, hoà trộn vào nhau; và tạo môi trường để họ không phải bắt buộc tàn sát lẫn nhau. Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta.