Sự im lặng cũng rưa rứa. Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại.
Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem. Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt.
Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng. Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm.
Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn.
Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn. Và ông vội ngoảnh đi. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều.
Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền. Nhưng anh vẫn muốn trả thù em. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn.
Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé. Còn tĩnh tâm mà viết.
Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng.
Bạn cần làm việc, cần vận động. Tôi ngồi như tượng đá. Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó.
Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau.