Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn. Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó.
Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Cơ bản là không muốn lắm.
Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt. Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Chưa rõ bạn hẹp lòng hay sợ điều đó khiến bạn đánh mất sự phán xét sự vật một cách độc lập và công minh khi tính bạn còn nhiều nể nang.
Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây. Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ. Cái đó làm bạn tỉnh ra.
Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng.
Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do.
Anh đang hạnh phúc. Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.
Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.
Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan.
Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần. Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia. Tôi chả thấy thú vị gì cả.