Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Đường thông hè thoáng. Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng.
Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Và nàng mỉm cười với ta trong cơn đau. Chào chị, em cảm ơn, đi ra.
Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được. Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng.
Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó.
Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra. Sao lại xé sách hở con. Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình.
Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia.
Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Bác bạn là đối thủ, là cửa ải đáng gờm nhất.
Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được.
Lát sau tôi lẻn xuống. Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. Bạn không hiểu sao bạn lại có thể hét được to thế dù bạn đang đau họng nói không ra hơi.
Vứt béng cái chuyện này đi. Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt. Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi.