Franklin hồi thiếu thời, đem hết số tiền để dành được, đặt vào một nhà in nhỏ. Ông suy nghĩ vài ngày nữa, tới cuối tháng đi. Chị ta nói: "Tôi sắp được sang trọng" và cám ơn tôi.
Nhưng tới chiều, khi cùng với tôi trở lại phòng giấy của tôi, ông đặt mua cho tôi một số hàng lớn nhất từ trước đến giờ. Khi nghe ông nói cô May Alcott sanh trưởng ở miền New Hampshire, tôi buồn lắm. "Chúng ta thường tự nhiên thay đổi ý kiến dễ dàng mà không cảm động chút chi hết.
"Bạn trăm năm của ta ra sao, ta chịu làm vậy, đừng có ý sửa đổi làm chi" Disraeli nói: "Tôi có thể làm nhiều chuyện điên lắm, nhưng có một việc mà tôi sẽ không bao giờ làm cưới vợ vì tình". Hết bản này đến bản khác bị từ chối. Nếu ông để tay ông vô nước nóng 46 độ, ông có thấy muốn bỏng tay không?
Chương một - Trong một cuộc tranh biện không có người thắng kẻ bại Xin các bạn nhớ câu này của Lincoln: "Ruồi ưa mật". Anh không ra lệnh cho các em đâu, không muốn quấy rầy các em đâu.
Tên cậu là Edward Bok. Cuộc thương lượng đó đưa tới một khế ước, nó thay đổi cục diện kỹ nghệ thiết lộ ở Mỹ. Woodrow Wilson nói: "Nếu bạn đưa hai quả đấm ra nói chuyện với tôi, thì bạn có thể tin chắc rằng tôi cũng đưa ngay hai quả đấm ra với bạn liền.
Tôi trả lời ông ta: Tổng thống nghĩ nên giữ kín cuộc vận động đó. Phải đọc lại kỹ lưỡng một lần nữa. Nhưng sự thiệt, thổ dân đó khinh bạn vô cùng.
Nhưng trong khi bạn đồng nghiệp của ông Lincoln cứ cuối tuần lại trở về gia đình thì ông Lincoln không muốn về, vì rất kinh tởm sự ở gần bà vợ. Một lần bà phỏng vấn một anh chàng nổi tiếng có nhiều vợ, đã chiếm được trái tim - vả cả vốn liếng nữa - của 23 người đàn bà. Thật vậy, chúng ta ai cũng khát khao được người khen ngợi và quý mến, nhưng chúng ta rất sợ lời nịnh hót.
Thiệt chưa từng thấy ông ta dễ dãi với công ty như vậy bao giờ. Vậy tôi xin để ông tự ý định đoạt xem cuốn tổng mục nên bỏ đi, hay nên tái bản và chúng tôi sẽ cải cách theo lời khuyên của ông. Cho nên ông cho rằng được 15 phần trăm đã là kỳ dị và nếu được 20 phần 100 thì thật là có phép mầu nhiệm.
Bạn có quen ai hành động như vậy không? Riêng tôi, tôi đã thấy. Tôi khen ông ta khéo quản lý căn phố đó và kết luận rằng: Tôi muốn ở thêm một năm nữa, nhưng không đủ tiền trả. Ông ngắm nghía từng bộ phận nhỏ một, từ nệm ngồi cho tới cái khóa cửa, tới thùng xe, nhất là những chi tiết nào do ông Chamberlain sáng tạo cho tiện lợi, thì ông cứ muốn ghi nhớ lấy và chỉ cho bà Tổng thống, cho nữ Bộ trưởng lao động Perkins và cô thư ký riêng của ông.
Và ông không bao giờ quên chuyện đó hết. "Trong khi tôi nói, ông S. Bệ hạ hơn thần về nhiều phương diện.