Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư? Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được.
Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Đúng vào lúc họ cần một niềm tin.
Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật.
Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Bị nghi ngờ cũng đáng. Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi.
Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình.
Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét.
Lúc thì một vài tháng mới đến một lần. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt.
Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.
Nhưng tôi không quen phản đối. Bởi cô ta làm giáo viên. Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc.
Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông. Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào.