Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn. Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.
Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết. Cơ sở lí luận này có thể tạo nên một xu thế đi hoang không? Thực tế, nó đã xảy ra đầy rẫy và có thể thấy nguy cơ lớn hơn trong nạn chảy máu chất xám.
Em vẫn biết là anh bất mãn. Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm. Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ.
Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay.
Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. Còn sót lại những tôi tiếp tục này.
Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Bạn bảo thằng em xuống đi cùng bố. Tôi từ giã mái trường cấp III.
Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn. Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác.
Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa.
Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Và xã hội nó đâm ra thế này. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.
Cháu bảo: Để cho đẹp ạ. Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.