Sec Mỹ

Gạ em nhân viên phục vụ khu nghỉ dưỡng some

  • #1
  • #2
  • #3
  • Và tha thứ cho những cái không hay của nàng. Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa. Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực.

    Kể cả cái nhàm chán. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ.

    Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm.

    Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó. Dẫu không phải không có lúc buồn. Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.

    Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên.

    Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không. Theo một cách của riêng em. Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ.

    Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua.

    Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch. Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc.

    Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà… Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch. Thôi, cứ chiều cái dạ dày.

    (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc. Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap