Tôi chắc chắn có nhiều người rất tốt, nếu bắt buộc lựa chọn trong hai điều, một là đọc tập "Thiên đàng đã mất" (tập thơ của Milton - người Anh kể về tổ tiên loài người phải đày xuống cõi trần. Vậy mà tôi biết nhiều người mà đời sống là một gánh nặng cho họ, cho người thân và bạn bè chỉ vỉ họ không chịu nhận ra lẽ dĩ nhiên ấy. Trong chương trình hàng ngày, tôi không dự tính thời giờ đọc báo.
Nó đã là lòng bạn rung động và sẽ làm lòng bạn rung động. Nếu tập đó gây cho bạn ý thích đó thì tôi khuyên bạn mới bắt đầu hãy làm quen với thể loại tự sự đã. Lòng tự trọng đó là nguồn gốc của mọi quyết định và sự thất bại nhất định làm tổn thương lòng tự trọng của ta.
Điều thứ nhì là phải vừa đọc vừa suy nghĩ. Còn nhiều cuốn nổi danh hơn nữa. Suy nghĩ về lẽ nhân quả, người ta sẽ mất vẻ mặt vô lý, không thấy bực mình hay đau khổ khi gặp nghịch cảnh, người ta sẽ thấy nỗi khổ ở đời giảm đi mà niềm vui thì tăng lên.
Lòng tự trọng đó là nguồn gốc của mọi quyết định và sự thất bại nhất định làm tổn thương lòng tự trọng của ta. Còn nhiều cuốn nổi danh hơn nữa. Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.
Chỉ thay đổi một chút thôi, dù là thay đổi cho đời ta sung sướng hơn, ta cũng thấy khó chịu, bất tiện. Lẽ nhân quả bao bọc vũ trụ. Thiên-tài cũng không được hưởng thêm, dù chỉ là một giờ mỗi ngày.
Bạn lên xe với tờ báo và bình tĩnh, ung dung để hết trí não vào tờ báo. Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi. Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy.
Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn. Còn nhiều cuốn nổi danh hơn nữa. Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy.
Vậy, chúng ta bắt đầu xét quỹ chi tiêu thời giờ mỗi ngày. - Vâng, nếu bạn cho phép thì tôi xin đáp là tôi quả có ý đó; bạn cứ thí nghiệm đi, thật là tự nhiên, dễ hiểu mà lại có vẻ là một phép mầu. Cuốn "Lịch sử suy vong của đế chế La Mã" (tác giả Edward Gibson thế kỷ 18) không so sánh được với cuốn "Thiên đường đã mất" nhưng cũng là một cuốn tuyệt hay, và cuốn "Những quy tắc thứ nhất" của Herbert Spencer không thuộc loại thơ mà cũng là một sản phẩm cao cả của nhân loại.
Ăn chỉ mất nữa số giờ đó thôi, nhưng tôi xin để trọn thời gian đó cho bạn muốn làm gì thì làm. Người ta có thể 8 giờ dắt chó đi chơi mà suốt thời giờ nói là để dạo mát óc cứ phải suy nghĩ về việc 9 giờ 15 phải đọc sách, phải về sao cho khỏi trễ như vậy còn hứng thú gì nữa? Bạn lên xe với tờ báo và bình tĩnh, ung dung để hết trí não vào tờ báo.
Phần đông vì ráng làm nhiều quá mà bị tai hại. Đã đành, nên bỏ thêm nhiều thì giờ vào việc tu thân, càng chịu tốn công thì kết quả càng nhiều. Nhưng nếu không thể thu xếp sao cho số vốn 24 giờ một ngày đủ chi phí về thời giờ thì đời ta nhất định phải lúng túng.