Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi. Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy.
Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ. Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu.
Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống.
Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật. Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng. Có một lí do tôi không thích đi là tiền.
Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt. Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ.
Trước đây bạn tưởng việc viết của mình chỉ là chơi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy. Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả.
Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.
Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Ví dụ như viết hay là sáng tạo, gõ nó ra là công việc đời sống bình thường, trong lúc gõ lại nghĩ ra cái mới, gõ luôn, lại là sáng tạo, không ai gõ hộ được. Một số người trong số họ cũng biết.
Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Sao lại xé sách hở con. Ba bố con đèo nhau về trên con đường cao tốc đông nghẹt.
Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa. Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng.