Nếu không xảy ra những rắc rối ấy, chắc tớ cũng chưa học được cách giao việc cho nhân viên sao cho hiệu quả. Nếu có điểm nào còn vướng mắc, mọi người cởi mở bàn bạc, trao đổi với nhau cho đến khi tất cả được thông suốt. - Dĩ nhiên rồi? - Jack có vẻ hơi ngạc nhiên - Cậu thắc mắc gì nào?
- Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones. Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy. Áp lực công việc trước kia từng có lúc bám chặt lấy anh đã dần tan biến tự lúc nào không rõ, bởi giờ đây anh cảm thấy thoải mái với phong cách làm việc mới mẻ và tích cực này.
Đó là một điều mà anh không thể chấp nhận được vì bản thân anh - cũng giống như Jones - luôn là một trong những nhân viên xuất sắc nhất của công ty. Áp dụng mức độ này khi bạn muốn người khác thông báo trước khi hành động để bạn kịp thời ngăn chặn những rắc rối có thể phát sinh. Anh mỉm cười khi nghĩ đến Jones - một người anh họ, một người bạn, và cả một người thầy tuyệt vời của anh!
Chính tôi mới là người đã đẩy chúng ta vào những khó khăn này kia mà? - Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu. Trước đây, anh có thói quen khui một chai bia và ngồi vào ghế bành rồi nhắm mắt lại.
Anh vẫn chưa hiểu sếp yêu cầu anh điều gì và thời hạn hoàn thành công việc ra sao. Jones luôn giữ được vóc dáng cân đối, cơ thể khỏe khoắn nhờ thói quen chơi golf và chạy bộ đều đặn ba, bốn lần một tuần. Điều quan trọng là cậu phải biết rút kinh nghiệm.
Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh. Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm. Mỗi cuối tuần, anh thường dẫn các con đi cắm trại hay thong thả đọc một quyển sách nào đó, lắng nghe một bản nhạc và tận hưởng cảm giác yên bình trong khu vườn nhà mình.
Khi đã chuẩn bị xong, James gặp từng nhân viên để giao việc cho họ. Để thay đổi không khí, James bật đĩa nhạc yêu thích của mình lên. James cảm thấy rất vui.
Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm. Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị! Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ.
Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ. - Tớ hiểu rồi, - James đồng ý. Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết.
Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. - Tôi biết tôi đã gây ra những rắc rối không mong muốn. Trước tiên, cậu có thể thẳng thắn nói cho tôi biết những gì cậu nắm được khi tôi giao việc cho cậu lần trước không?