Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa. - Khởi đầu thì khá tốt. Hai tuần sau đó, James gặp một chuyện xảy đến với Jessica.
- Dĩ nhiên rồi? - Jack có vẻ hơi ngạc nhiên - Cậu thắc mắc gì nào? Quả là một số việc có yêu cầu rất khắt khe về thời gian và điều đó tạo cho anh nhiều áp lực xen lẫn lo âu. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.
Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi. Đó quả là một câu nói hay. Họ nói: "Giá như tôi biết điều này sớm hơn!"; "Những triết lý hữu ích này sẽ làm thay đổi cả cuộc đời tôi!" hay "Tại sao người ta không dạy những điều này trong chương trình thạc sĩ nhỉ!" Nhưng câu nói mà tôi thường nghe nhất là: "Chắc chắn mọi nhà quản lý sẽ gặt hái được rất nhiều điều bổ ích từ những triết lý đơn giản này.
Chiều thứ sáu, James thu dọn bàn làm việc của mình và chuẩn bị rời văn phòng để về nhà. Thậm chí, tớ còn chuẩn bị trước những gì mình định nói: "Tôi rất thất vọng, Jennifer ạ. Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt.
Đôi lúc, anh phải thay đổi cách giải thích của mình cho phù hợp với tính cách của mỗi nhân viên. Nhóm của James đã có quá nhiều khó khăn rồi, đặc biệt là vào lúc này, khi hy vọng đang lóe sáng trước mắt họ. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.
Thế là James bắt tay vào xác định thời hạn cho từng công việc và nói chuyện cụ thể với mỗi nhân viên một lần nữa. Ông chưa bao giờ cho tôi biết là dự án này rất khắt khe về thời gian và ông cũng không yêu cầu cụ thể thời hạn hoàn thành công việc. - Nào, chúng ta khoan hãy bàn về vấn đề lỗi của ai.
Nhưng khi tớ hỏi vì sao cô ấy lại tự quyết những điều không thuộc thẩm quyền của mình và liên hệ với những người đó mà không hỏi ý kiến tớ, cô ta cho rằng dựa trên những gì tớ đã dặn dò thì cô ta có toàn quyền quyết định đối với dự án đó, và cô ấy có thể làm bất cứ điều gì cần thiết để đảm bảo dự án được thành công. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế!
Tuần tiếp theo, tình hình công việc diễn ra không được suôn sẻ như trước. - Nè, anh nịnh em vì có điều gì không phải với em, đúng không? - Đó là một dự án quan trọng và rất eo hẹp về mặt thời gian.
Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". Cậu nói cụ thể hơn xem nào? - James thắc mắc. Anh để ý thấy nhân viên của mình cười đùa nhiều hơn.
Một hôm, tớ giao cho cô ấy một dự án khá quy mô, phức tạp hơn hẳn những dự án cô ấy từng làm trước kia. Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị! James rảo bước thật nhanh về văn phòng để ghi lại những điều Jones vừa nói lên tấm bảng trắng: