- Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Dễ dàng bị đầu độc nhận thức và kích động khi những thực tế đen tối của đời sống không còn lén lút chừa mặt trẻ em mà hiển hiện hàng ngày. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng.
Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai. Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài.
Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Trượt theo hai bên má.
Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng.
Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói. Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn.
Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình. Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé.
Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên. Sáng nay chép bài một tí. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.
Làm thế nào để ngừng viết. Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Có điều, em chã thích.
Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực. Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.
Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế. Tôi về, cũng đỡ in ít. Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định.