Nói “đừng oán giận, đố kỵ những người giàu có” thì thật dễ dàng, nhưng điều này còn tùy thuộc vào tâm trạng của bạn, và bất kỳ ai, kể cả tôi, đều có thể lọt vào chiếc bẫy đó. TÁCH BIỆT: Bạn nhận ra rằng cách xử sự này chỉ là kết quả của việc tiếp thu một cách thụ động chứ không phải là bản chất của bạn. Tôi đã kể cho bạn nghe câu chuyện của cha mẹ vợ tôi về hiệu quả của việc đầu tư vào bất động sản, còn bây giờ
Cách đó chắc chắn sẽ đem lại hiệu quả tích cực, nhanh chóng với chi phí rẻ hơn đáng kể. Thứ hai, lý do chính mà người đàn ông này muốn kiếm được nhiều tiền như vậy là để tài trợ cho những hoạt động từ thiện giúp nạn nhân AIDS ở châu Phi của ông. Trên thực tế, cả hai vẫn cùng sống trong cùng một thế giới vật chất, nhưng sự khác biệt nằm trong cách nhìn của mỗi người.
Lúc này, tôi không quan tâm đến sự dễ thương hay nhẹ nhàng. Thường là họ sợ bị tẩy chay hoặc họ cảm thấy có vẻ như họ không thuộc về nhóm người đó. Bên cạnh đó, rất nhiều người trưởng thành trong môi trường giáo dục nghiêm khắc, thậm chí nghiệt ngã, và cảm giác bị quở trách hay trừng phạt vốn đã ăn sâu trong tâm trí họ.
Họ thiếu tự tin về bản thân cũng như năng lực của mình. Tôi đáp: “Tôi không có ý định trả tiền cho khoảng thời gian mà cô bỏ ra. Người ta nhận được những gì khi tự đóng vai nạn nhân? Câu trả lời là sự quan tâm.
Tại sao bạn lại muốn ‘chiến đấu’ để trở nên giàu có chứ?”. Đây chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa người giàu và người nghèo: Người thành đạt và giàu có luôn đứng cao hơn các vấn đề của họ, trong khi người thất bại và nghèo khó lại đứng thấp hơn các vấn đề của mình. Hãy viết ra những việc bạn có thể làm, nếu hoàn cảnh khiến bạn lo sợ xảy ra trên thực tế.
Tôi cũng tìm hiểu về các loại bánh, nước, kem, cà phê hiện có bằng cách nếm thử tất cả. Và vì họ không biết đón nhận, nên họ không nhận được gì. Công thức này quyết định cách bạn biến ý muốn thành hiện thực và tạo ra sự thành công về tài chính.
Chúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiết với tất cả mọi người trong gia đình anh. Như thế chỉ có hai khả năng: hoặc bạn dùng cổ bẻ gãy mũi tên, hoặc để nó xuyên qua cổ bạn. Không lâu sau, tôi đã đào tạo cho các nhóm 10 người, có khi 20 người cùng lúc.
Tất nhiên là họ bị phá sản. Quy tắc đó là: “Mọi sự việc xảy ra đều có nguyên do của nó và nguyên do ấy hiện hữu là để hỗ trợ tôi”. Chúng tôi nghe được rất nhiều thông tin làm chúng tôi phải thốt lên: “Ôi, ra là vậy!”, “Hèn chi”, “Mọi điều vậy là rõ rồi”.
Tôi đoán cha tôi đã than phiền với ông về sự tồn tại thiểu não của tôi, bởi khi thấy tôi, ông có ánh mắt rất thông cảm mà người ta thường có trong một đám tang. Người nghèo chọn “hiện tại”. Tôi không phải người hoàn hảo và còn lâu mới được như thế, nhưng khi nhìn lại tôi của ngày hôm nay tương phản với tôi của 20 năm trước, tôi có thể nhận ra mối tương quan trực tiếp giữa “tôi và tài sản của tôi” trước kia và hôm nay.
Một là, nhiều người tự cảm thấy không xứng đáng. Và tôi phải nói với bạn rằng cô ấy không còn chỉ hỏi xin 25 xu nữa, con số ấy giờ đã tăng lên! Mỗi đô-la bạn chi tiêu hôm nay có thể sẽ làm tiêu tan của bạn hàng trăm đô-la ngày mai.