Dĩ nhiên, tất cả điều này có liên hệ nội sinh với tình trạng đồng hóa giữa tâm trí của bạn. Nó tràn đầy khắp thế giới này. Cái quá khứ mà bạn nghĩ đến là một dấu vết ký ức, lưu trú trong tâm trí, là một cái Bây giờ trước kia.
Lặp đi lặp lại nhiều lần, tôi cố gắng đưa bạn đồng hành vào trạng thái phi thời gian và hiện trú tỉnh thức mạnh mẽ trong cái Bây giờ, nhằm giúp bạn nếm được mùi vị tỏ ngộ. Có sự tăng trưởng và tan vỡ của các hình tướng tưởng chừng như tách biệt nhau. Thông qua vâng phục, nội tâm của bạn mới thoát khỏi hoàn cảnh.
Không phải bên trong cái thùng nào đó như trong chuyện ngụ ngôn, mà trong chỗ gần gũi hơn nữa: bên trong chính con người bạn. Trước tiên, hãy chắc rằng không có sự việc bên ngoài nào làm phiền đến bạn, như điện thoại ai đó có thể phá vỡ sự liên tục của bạn chẳng hạn. Nó xen vào giữa bạn và tự ngã của bạn, giữa bạn và người phối ngẫu, giữa bạn và thiên nhiên, giữa bạn và Thượng đế.
Làm như vậy, bạn rọi tia sáng vào vùng bóng tối này. Tình hình này được gọi là sự vâng phục. Nó giải phóng bạn khỏi cảnh nô lệ và đồng hóa với hình tướng.
Liệu nó vẫn còn quá khứ và tương lai không? Liệu chúng ta còn có thể đề cập đến tương lai theo bất cứ một ý nghĩa nào đó không? Câu hỏi: “Mấy giờ rồi?” hay “Hôm nay là ngày thứ mấy?” – nếu như có ai đó nêu lên – sẽ hoàn toàn vô nghĩa. Nhưng nếu bị trúng đòn, có nghĩa là môn đồ đang đắm chìm vào suy nghĩ, tức là y vắng mặt, không hiện trú, tức là y không tỉnh thức. “Một ngày kia tôi sẽ thành công”.
Không gì khác hơn sức mạnh hiện trú của bạn. Không có nó, bạn không có sự chọn lựa gì cả. Một câu hỏi quyết liệt không đòi hỏi phải giải pháp ở bình diện tâm trí.
Một trong các thời điểm thuậ n lợi nhất cho việc này chính là kỳ hành kinh. Một hôm gặp khách lạ đi qua, người hành khất như cái máy chìa chiếc nón cũ ra, miệng lẩm bẩm: Lúc ấy bước đi duy nhất này chuyển hóa thành một biểu hiện của sự hoàn hảo, một hành động vô cùng cao đẹp.
Hãy cảm nhận trường năng lượng ở cơ thể nội tại của bạn khi bạn lắng nghe. Toàn bộ khái niệm về khoan thứ lúc ấy bèn trở nên không cần thiết nữa. Dĩ nhiên, cái Bây giờ cũng hàm ngụ cả vị trí của bạn nữa.
Chỉ cảm nhận trơn thôi. Đối với những người còn bám chặt vào khuôn mẫu tâm trí cũ kỹ, thì đau khổ, bạo lực, rối rắm, và điên loạn sẽ ngày càng gia tăng. Quan sát nó mà không để cho tâm trí đặt tên hay gắn nhãn hiệu cho nó.
Tôi tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ có thêm nhiều người như thế. Sau đó tôi chẳng còn nhớ gì nữa. Hãy quan sát nhịp điệu hô hấp của bạn; cảm nhận luồng không khí vào ra để cảm nhận sinh lực luân lưu bên trong cơ thể bạn.