Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Hai chuyện này khác nhau. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình.
Hai bên dè chừng nhau. Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài. Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn.
Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Chỉ có con mèo không ngược. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình.
Tôi bảo than cũng là nhập ngoại. Không, phải giữ sức khỏe. Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên.
Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ. Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài.
Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại. Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau.
Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Cái bút này vỏ kín như bưng. Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê.
Chừng nào cậu còn nghe lời tớ. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi. Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc.
- Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi. Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi. Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em.
Không phải là rứt tung. Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường.