Sử dụng những từ ngữ quá ngắn, quá khó hiểu, những thuật ngữ chuyên ngành ít phổ biến cũng có…tác hại hai chiều. Anh có văn phong thẳng thắn và sâu sắc. Trái lại những buổi họp nhàm chán và vì sao nhàm chán thì tất cả chúng ta ai cũng biết.
Marshall Simmonds, người đàn ông tốt bụng, ông tiên của cuộc đời tôi giờ đây xuất hiện với tư cách là một ông giám đốc. Tại sao anh ấy có thể làm cho mọi người cười mà không phải là tôi hay là bạn? Vì Rickles đã biến sự khôi hài thành bản năng thấm sâu vào máu thịt. Bắt đầu từ những chuyện thường nhật trong cuộc sống chứ đừng đụng đến đề tài quá hóc búa.
Nói chuyện với cấp dưới thì giữ thái độ như thế nào? Có nhất thiết là lúc nào cũng phải nói như quát thì mới thể hiện được cái uy của người lãnh đạo? Chắc chắn là không. Đó là tiếng đầu tiên và cũng là tiếng cuối cùng mà tôi nói. Câu trả lời của tôi là: Xin nhường việc đó lại cho các nhà khoa học.
Không có gì làm họ mất tập trung khi đang nói. Ở nữ giới còn khó khăn hơn bởi họ có những điều kiêng kỵ đặc trưng. Trò chuyện với Richard Nixon, bạn khỏi lo rằng không có đề tài nói hay đến lúc chẳng biết nói gì.
Hai tiếng Xin chào được thốt lên lập bập và nhỏ xíu. Không cần phải nạt nộ hay quở trách họ, hãy để cái đồng hồ làm việc đó thay bạn. Nếu không thì xem như bạn bị lạc quẻ.
Nhưng thật ra đó cũng không phải là một bài diễn văn. Sam kể cho khán giả nghe về một thời niên thiếu cơ cực, về người cha nghiêm khắc luôn muốn anh trở thành một thầy giáo. Hai ngàn con người trong khán phòng đã phải chịu đựng một bài nói dở và nhàm chán.
Một lần Danny Kaye tham dự chương trình của tôi phát qua làn sóng radio. Nhạy bén đặt ra những câu hỏi thú vị. Tôi đã thường xuyên cộng tác với Bob lẫn cô con gái tài giỏi của ông là Stacey Woolf.
Thực tế minh chứng rõ ràng điều này. Sử dụng những từ ngữ quá ngắn, quá khó hiểu, những thuật ngữ chuyên ngành ít phổ biến cũng có…tác hại hai chiều. Giờ đây người ta có lời khuyến cáo rằng nên thận trọng với lời khen của bạn.
Tôi chỉ còn biết thở dài ngao ngán chờ…tới giờ chương trình kết thúc. Một trong những bài nói dài nhất lịch sử nước Mỹ, là bài nói đầu tiên trước công chúng của cựu tổng thống William Henry Harrison. Giấc mơ của tôi đã trở thành sự thật! Tôi sẽ được làm ở đài phát thanh! Giọng nói của tôi sẽ được truyền đi trên làn sóng suốt ba giờ đồng hồ mỗi buổi sáng, và có thể thêm nữa vào buổi chiều.
Lỗi là ở chính chúng ta. Trong thời đại tai nghe mắt thấy như ngày nay, một bài nói sẽ được phát huy tác dụng gấp nhiều lần nếu sử dụng những hình ảnh minh họa kèm theo như là băng rôn, biểu ngữ, đồ thị… Vào một buổi tối nọ, tôi ngồi kế bên Frank trong một bữa tiệc tại California.