Phương pháp đó đối với một vị Hoàng đế còn có hiệu quả như vậy, thì bạn thử tưởng tượng đối với chúng mình đây, còn hiệu quả tới đâu. Khuyến khích họ nhiều vào; nói rằng công việc dễ làm lắm. Banh rổ là môn thể thao thích nhất của tôi mà tôi không có đủ bạn chơi.
Đến lượt ông, ông hỏi lại họ: "Bây giờ, các thầy cho tôi biết tôi hy vọng ở các thầy được những gì?". Ăn tối rồi, tôi cấm cung trong phòng giấy của tôi, mở cuốn sổ tay ra, suy nghĩ về mỗi câu chuyện, mỗi lần bàn cãi, mỗi cuộc thương nghị, mỗi vụ chạy chọt trong tuần lễ đó. Có ai chỉ trích những quan niệm đó tức thì ta phản đối lại, kiếm đủ lý lẽ để bênh vực chúng.
Tôi đề nghị với ông như vầy. Nhưng bây giờ tôi trả lời: tôi "chỉ muốn hỏi ý ông thôi; tôi muốn biết sau này nó còn thôi nữa không và làm sao cho nó khỏi thôi". Hãng Chrysler đóng một chiếc xe hơi riêng cho Tổng thống F.
Hết thảy chúng ta ai cũng muốn như vậy. Đó là quy tắc của mọi sự trọng tài: giữ thể diện cho người ta. Ông Chamberlain tới, được Tổng thống tiếp đãi niềm nở vui vẻ lắm, gọi tên và chào hỏi, tỏ rằng được ông Chamberlain tới chỉ những bộ phận xe cho ông, ông hoan hỉ vô cùng.
Và ngạc nhiên làm sao, ông ưng liền, lại còn cho tôi nhiều hơn số tôi muốn nữa. Ông còn đưa cho nhiều bức thư giới thiệu tôi với các ông đại lý của ông. Lúc đó mặt trời ở sau đám mây ló ra, tươi tỉnh cười với khách bộ hành.
Thôi, cha con mình quên hết những chuyện khác đi. Ông Vermylen đưa bức thư cho tôi coi và bình phẩm như vầy: "Thư đó có kết quả ngược lại với ý muốn của người viết. Tất cả những người dạy súc vật áp dụng nó đã nhiều thế kỷ rồi.
Do đó mà có lòng ái quốc - và có chiến tranh! Chúng ta can đảm nhận kỹ chân lý này: Mỗi người mà chúng ta gặp đều tự coi có một chỗ nào hơn ta. Ông làm ra sao? Trước hết: ông nghe câu chuyện của tôi từ đầu chí cuối, không nói nửa lời. Trong nhiều trường hợp, một bài như vậy cần lắm.
Bạn đã thách đố người ta. Mà ta lại quên điều đó, có khi không biết tới nữa. - Đã hành động khéo chỗ nào? Có thể khéo hơn được không? Ra làm sao?
Thiên hạ không nghĩ tới bạn đâu. "Ông ta chắc là tuyệt nhiên không ngờ tôi trả lời như vậy - ông Detmer kể lại. Ông thấy rằng họ có chỗ này đặc biệt nhất là lúc nào cũng cần được người khác khen, khuyến khích và chú trọng tới họ, cả trong những tật lố lăng nhất của họ.
Ông cười lớn: "Tại các ngài không sành ăn. ", "Đây là vài việc xảy ra mà tôi mong rằng các ngài đừng bỏ qua. Có lẽ nó sẽ khá hơn".