Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất. Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối.
Vậy thôi, bạn sống bình thường. Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?. Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh.
Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này.
Rồi hắn biến đi đâu đó. Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác.
Và bạn có quyền viết cái bạn viết. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Ở Tây hay ở Ta đều thế cả.
Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm
Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh. Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau.
Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi. Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng.
Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn. Ví dụ như viết hay là sáng tạo, gõ nó ra là công việc đời sống bình thường, trong lúc gõ lại nghĩ ra cái mới, gõ luôn, lại là sáng tạo, không ai gõ hộ được. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.
Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn). Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện.