Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa. Tình yêu bao giờ cũng mới. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu.
Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Tôi thôi xúc động rồi.
Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng.
Thanh minh rồi họ lại quên ngay. Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng.
Mà không xuyên sang tai bên kia. Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được. Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả.
Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột. Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.
Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà. Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ. Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người.
Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú. Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng.
Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy. Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do.
Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó. Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.