- Anh chỉ vào tấm bảng. Một buổi tối nọ, vì phải giải quyết một số công việc còn tồn đọng nên James lại một lần nữa để lỡ bữa tối cùng gia đình. Đã đến lúc phải nghỉ ngơi một chút.
Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ. - Nào, chúng ta khoan hãy bàn về vấn đề lỗi của ai. Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị!
Kết thúc quá trình giao việc bằng cách lập bản tổng kết. Nhóm của James đã có quá nhiều khó khăn rồi, đặc biệt là vào lúc này, khi hy vọng đang lóe sáng trước mắt họ. Thế là James bắt tay vào xác định thời hạn cho từng công việc và nói chuyện cụ thể với mỗi nhân viên một lần nữa.
Anh để ý thấy nhân viên của mình cười đùa nhiều hơn. Vậy theo cậu, đâu là những điều cậu nên làm để hoàn thành dự án đúng hạn? Hai tuần sau đó, James gặp một chuyện xảy đến với Jessica.
- Ôi, đẹp quá! - Vợ anh thốt lên khi nhận bó hoa tươi thắm và cái ôm thật chặt của anh. Cậu nói cụ thể hơn xem nào? - James thắc mắc. Và điều làm tôi ngạc nhiên nhất chính là phản ứng của rất nhiều học viên sau khi được học những bước đơn giản trong nghệ thuật ủy quyền.
Một tháng trước đây, tôi vẫn không chắc là có nên giao cho cậu không. Và khi nhân viên đạt được thành công trong công việc, cậu mới có cơ hội nhận ra những nỗ lực của họ, khuyến khích họ phát huy năng lực của mình. Vậy cậu đã làm gì để ổn định trở lại?
Ánh mắt anh dừng lại nơi tấm ảnh chụp cùng nhân viên dịp hè năm ngoái. Thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã ba tháng kể từ ngày họ được nhận công việc mới. Đó quả là một câu nói hay.
Hôm đó là thời hạn hoàn thành các dự án lớn và phức tạp nhất, trong đó bao gồm dự án mà anh đã giao cho Jessica. James bất giác mỉm cười khi nhớ lại một buổi sáng nọ, Jason đến phòng của anh thật sớm chỉ để nói với anh rằng, "càng ngày tôi càng cảm thấy bộ phận của chúng ta thật sự là một tập thể gắn bó, còn bản thân tôi nhận thấy rằng mình cũng là một thành viên có những đóng góp tích cực". - Jones à, vì sao ngay từ đầu cậu không nói hết luôn một thể? Nếu thế thì có phải tớ đã tránh được bao rắc rối và không phải làm phiền đến cậu nhiều lần như thế không?
- James! - Jack bắt đầu ngay khi James bước vào phòng. Khi nhìn thấy nụ cười bắt đầu nở trên môi James, Jones nói: Quả là một cuộc sống mà anh hằng mơ ước!
Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được. Rồi họ làm việc trong cùng một công ty và mua nhà trả góp ở cùng một chung cư. "Những cuộc gặp gỡ đột ngột như thế này thường hiếm khi hứa hẹn điều gì tốt đẹp", James thầm nghĩ.