Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát.
Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ. Thật ra, có gì để mất đâu. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác.
Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu.
Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp. Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc.
Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì. Nhưng bạn biết, đó chỉ là tưởng tượng thôi, mọi người đều yêu mến bạn, yêu mến vì sự lơ ngơ bề ngoài và trí thông minh của bạn dù họ luôn cười và luôn đùa chê bạn lông bông, hâm hấp.
Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường.
Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình. Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.
Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa. Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn.
Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được. Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào.
Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác.