Tác phẩm Bật dậy nào. Đúng vào lúc họ cần một niềm tin. Ta còn có thể cứu sống vợ ta.
Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả. Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ. Nói hay hoặc đúng không mà thôi.
Ông cụ rất phấn chấn. Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy.
Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Hoặc: Môn này không phải học. Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật.
Cuối mùa lại ra đợt mới. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong. Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn.
Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Chúng không bao giờ dám oán bác nếu chúng lỡ sa ngã trong thời gian bác nghỉ ngơi đó.
Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức. Đừng làm mọi người buồn lo. Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi.
Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.
Nó cũng như tình yêu thương. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Biết chỉ để biết mà thôi.
Kể cả cái nhàm chán. Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Trú ngụ trong ấy là đàn cò.