Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Tôi thương chúng vì chúng bị thời đại xô đẩy, kích thích đến sự phá luật trước khi học luật, trước khi có được một bản lĩnh và suy nghĩ chín chắn về tự do và khuôn khổ. Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.
Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy.
Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ.
Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm.
Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại. Vậy mà tôi đang viết.
Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất.
Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên. Cô gái bảo: Vô duyên.
Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại.
Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Để khám phá đến tận cùng. Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm.
Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Thằng này ăn mặc phong phanh.