Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt.
Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Bà già vục đầu vào thùng rác.
Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang. Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác. Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng.
Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước.
Bảo keo xịt tóc miễn phí. Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm. Bác gọi điện giục xuống rồi đấy.
Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng. Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình. Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị…
Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.
Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Rồi lại êm êm lan ra. Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết.
Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau.
Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế.