Có người cúi mặt bấm di động. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…
Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Tôi để vài ngày trôi đi.
Nhà văn nhắm mắt lại. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không.
Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát. Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.
Mà thản bởi vì lòng cần thản. Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Chả nghĩ nhiều cho ai được.
Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ. Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Nếu hắn là người tài.
Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.
Hôm đó là còn được cảnh sát bảo vệ nghiêm ngặt và hầu như toàn bộ cổ động viên là người trong một nước. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản. Này, mày bóc cho chú bao thuốc.
Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì. Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia.
Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế. Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức.