Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu. Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi.
Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Rao giảng cũng là chơi.
Thứ mà tôi hay bẻ bai. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ. Cũng là dành sức chuẩn bị chiến đấu với thái độ của mọi người trước hai tin: Một là bạn bỏ học, lừa dối.
Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn.
Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn. Không gì tự nhiên sinh ra. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn.
Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Không trình bầy nữa.
Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?. Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá.
Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Ta cũng được đi câu. Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt.
Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể. Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi.
Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Đời sống cần những đột biến. Còn một ngày nữa mới tới hạn.