Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả.
Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn.
- Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn.
Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi. Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.
Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.
Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng.
Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm. Và những cái xác cháy khét lẹt. Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa.
Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Để đỡ tình cờ lặp lại.
Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh. Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn.
Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm. Dẫu không phải không có lúc buồn.