Tên coi ngục đi kèm tội nhân thì hồi hộp, lo lắng. Đối với ông thì trong sòng đời, bị quất nặng tức là được huấn luyện. Ông kể chuyện một kế toán viên mà ông biết.
Vậy bạn thử đoán có bao nhiêu kẻ thoát chết ấy đã cảm ơn ông ta hoặc chịu khó gởi cho ông ta một bức thiệp chúc năm mới? Bao nhiêu? bạn đoán đi. Muốn biết ưu tư làm hại ta ra sao, tôi không cần tra cứu trong thư viện hoặc tìm hỏi y sĩ. Ngay lúc đó, tôi nắm chặt tay, thề một cách quả quyết đến nỗi mong tay đâm sâu vào da thịt, đến nỗi thấy lạnh mình, mồ hôi chy ròng ròng theo sống lưng.
Ông ta lại hỏi đến những thư chưa đáp. Nếu con ta bạc bẽo thì lỗi về ai? Có lẽ về ta. 000 người chỉ có bấy nhiêu người bỏ mạng.
Ông nói với tôi rằng kinh nghiệm ấy có ích cho ông hơn một năm học ở Đại học đường Harward và giúp ông phát triển một đức tính để thành công là đức tự tín. Thỉnh thoảng ngừng lại để suy nghĩ. Tôi đã mua những vết chân đó tại viện Bảo tàng Peabody của Đại học đường Yale và tôi còn giữ bức thư của viên bảo quản, cam đoan những vết chân đó có từ 180 triệu năm nay.
Nhưng ta cứ cho đi, để được cái vui là đã làm việc thiện. Trong ba tuần vợ nằm nhà thương thì y có chín cái răng sâu. SÁU CÁCH TRÁNH MỆT VÀ ƯU TƯ ĐỂ BẢO TOÀN NGHỊ LỰC VÀ CAN ĐẢM
Vừa ấp úng kể xong, tôi ngạc nhiên hết sức nghe ông Bbiện lý nói rằng mấy tháng nay ông đã nghe đồn nhiều về bọn tống tiền đó, và chính thằng tự xưng là nhân viên của chính phủ ấy chỉ là một tên lừa đảo mà sở Công an đương lùng bắt. Các y sĩ Hy Lạp đã cổ xuý nó 500 năm trước Thiên Chúa Giáng Sinh. Tôi quen một người đàn bà ở Nũu Ước lúc nào cùng phản nàn về cảnh cô độc.
(Một trong bốn hội viên thường phí hàng giờ để lo lắng quay cuồng về một tình thế nào đó, không bao giờ chịu nghĩ về tất cả những giải pháp có thể đưa ra được và cũng không bao giờ chịu ghi lại: Đây, theo ý tôi, giải pháp nầy hơn hết). Từ bữa đó, sách bán chạy vo vo. Bởi vậy chúng tôi chia giải thưởng làm hai.
Vậy sáng thứ hai cứ xuống hãng như thường lệ, và cứ hành động như không có gì xảy ra cả thì còn có hai dịp may để khỏi bị nhốt vào "nhà cầu". Đây là câu chuyện: Đại tướng bao vây đồn Richsmond đã 9 tháng. Hai năm trước tôi bán chiếc xe hơi để lo thuốc thang cho nhà tôi.
Tôi chạy lại xưởng của California, rán làm cho ông hội trưởng hiểu rằng thời vận đã xui, và chúng tôi đương bị phá sản. Đến nay bà vui vẻ, hăng hái, duyên dáng và mất những sự bực dọc xưa. Ông gia nhập một gánh hát tài tử do linh mục làng ông điều khiển.
Trong hai năm, mỗi năm tôi làm 5. Vậy mà Thượng Đế vẫn nuôi chúng. Vậy mà theo lời Herndon, người viết tiểu sử Tổng Thống Lincoln, thì ông không bao giờ xét người đồng thời theo cảm tình theo sự ruồng ghét riêng.