Và biết rằng mình biết ít thế nào. Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta.
Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ.
Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn.
Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít. Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng.
Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ. Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa.
Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Họ ngắm nhau hồi lâu. Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh.
Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Nhưng nàng vẫn lắng nghe.
Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Rồi ông lại bảo: Thôi. Bây giờ bác đang trăm mối lo.
Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần. Tôi biết là tôi rất khỏe. Bây giờ là 12h26 đêm.
Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống.