Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra. Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác.
Như người ta đốt vàng mã thôi mà. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta. Mấy người này trông nhát lắm.
Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả.
Tùy theo tâm tính người mà cát thường dồn về bên thiện hay về bên ác. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người. Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài.
Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam. Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm.
Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới.
Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy. Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên.
Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình.
Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ. Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn. Người ta, người ta lấy đấy chứ.
Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. Thanh minh rồi họ lại quên ngay. Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên.